Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2015

trích "đàn bà tuổi ba mươi"

..........................................
Có những cánh cửa đã lần lượt đóng lại trong đời đàn bà, cho dù người đàn bà khăng khăng, vẫn tự tin và luôn duyên dáng.

Là cánh cửa cổ tích tuổi lên mười, là cánh của băn khoăn tuổi dậy thì, hay là cánh cửa mơ mộng khép lại sau mối tình đầu tuổi mười bảy với nước mắt lẳng lặng trong đêm sao?
..................................................................
Nếu cái hôn đầu tiên ngọt ngào như trên phim ảnh, hẳn bạn cảm động lắm.Nhưng tôi chỉ cảm thấy toàn nước bọt. Tôi nghĩ muốn hôn ngọt ngào, và tha thiết, ta đã phải hôn nhau hằng trăm lần, đã phải bên nhau hằng trăm ngày, hiểu nhau, thân hơn cả bạn thân, mới có được cái hôn sâu nồng nàn. Cho nên nếu không sợ hoặc...ngại ngai trong lần hôn đầu tiên thì hẳn, người yêu của bạn đã được tập dượt hàng trăm lần với đôi môi khác, để học được cách ngọt ngào
...................................................................

Thứ Tư, 3 tháng 12, 2014

điều má từng nói

má từng nói rằng "cha mẹ không sống đời với con cái được, đi hết đoạn đường chỉ còn lại 2 vợ chồng mà thôi".

mãi 27 tuổi đầu con mới hiểu câu nói của má. Con hiểu vì sao má thương cha nhiều như vậy dù rằng cha cũng đôi lần có lỗi. Con hiểu vì sao má luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho cha.

Khi con hiểu ra điều này, con đã thương một người quá sâu đậm rồi má à. Con muốn nói với má nhiều hơn về tình yêu của con, cảm giác và những lo lắng của con nữa. Nhưng con đã không nói nhiều như vậy với má. Má đã làm nhiều vì cha, vì chúng con. Có lí nào, con lại mang thêm gánh nặng đến cho má chứ. Hãy để má cứ nghĩ cuộc đời con thật êm đềm.

Khi con có con, con nguyện bản thân mình sẽ lo thêm nữa, sẽ lắng nghe tâm sự của con con. Và má biết đó, chắc chắn con sẽ thương chồng con như cách má đã thương cha.

Con hay ngỗn ngang lắm. Lúc tâm trạng con rối bời, con muốn kể người ấy nghe, nhưng rồi con lại thôi má à. Con sợ con mang gánh nặng đến cho người con thương yêu. Con sợ con làm ảnh hưởng đến sự nghiệp của người ấy. Rồi con lại tự nhủ, nếu không kể mà ôm lấy 1 mình thì chúng con sẽ xa cách nhau dần dần chăng? Thế đó, con cứ quanh quẩn ở giữa 2 lựa chọn mà không thoát ra được.

Con từng tìm đến bạn bè thân thiết để sẽ chia, hỏi ý kiến này nọ. Nhưng ông bà nói đúng má à "đèn nhà ai nấy sáng". Càng nhờ con thấy càng rối hơn.

Con nhớ tuổi thơ vô lo vô nghĩ lắm má à. Nhớ lúc con đi học, con chỉ việc mỗi ngày 1 ngàn hay 2 ngàn gì đó rồi đến trường. Chỉ bận tâm mỗi chuyện bài vở trường lớp. Chẳng phải lo má có vất vả phải nuôi con không. Nghe có vẻ bất hiếu nhưng khi ta chỉ có 1 nỗi lo thì ta sẽ làm tốt việc đó. Đúng không má?

Giờ lớn ra, hiểu chuyện ra, con thấy mình có nhiều nỗi lo, chúng cứ xoay vòng con, làm con kiệt sức.

Con lo kiếm tiền, con muốn có nhiều tiền để sắm sửa cho cha má, bù đắp lại thời gian cực nhọc mà cha má đã trãi qua.
Con lo cuộc sống sau này của con. Con là nguời biết lễ phép, kính trọng người lớn nhưng con có cá tính và ý kiến, tính tự lập của bản thân. Con tin con biết chịu đựng và biết nhường nhịn khi ở cùng gia đình chồng. Nhưng cái tính tự lập của con, con e sẽ gây nhiều rắc rối.
Con lo chồng con có đủ mạnh mẽ để bảo vệ cho con không. Anh ấy có đủ bản lĩnh để cân bằng cuộc sống trong gia đình không.

Chừng ấy thôi má à, con không dám nói với má, nên viết ở đây, mình tâm sự cho chính mình.
Lại 1 tuần nữa sắp qua, tuổi cha má cũng tăng dần, con cần nhanh hơn nữa, kiếm tiền hơn nữa. Con biết cha má không thể mãi chờ con.

căn phòng hôm nay rộng quá

12 mét vuông mà sao rộng quá, căn phòng gì kì vậy, rộng quá vậy

nhạc hàng xóm nghe buồn quá hen.

sao không thấy đói vầy nè, sáng giờ đã ăn gì ra hồn đâu.

not gud, đi nấu cơm ăn đi.

ăn đu đủ trc vậy, ăn no đi ngủ, rồi mọi thứ sẽ ổn mà.


Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014

Lúc nó buồn

Là lúc nó cần một ai đó ngồi kế bên, cho nó tựa lấy như 1 đứa trẻ tập đi cần 1 điểm tựa. Giữ chắc lấy tay nó và hào phóng cho nó 1 cái ôm. Nó ghét phải khóc 1 mình ở 1 góc nào đó, vì sau mỗi lần như vậy, nó sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn và lạnh lùng hơn.

Ai đó từng nói người bạn đời không phải là người ta rất yêu mà là người sẵn sàng ở bên ta khi ta cần một bờ vai. Hơn 12 năm xa nhà, 12 năm nó kiên cường chống chọi với cô đơn, khó khăn và nước mắt. Có lẽ đó là lí do nó dễ chuyện trò nhưng rất khó mở lòng. Nó đã tự tập cho mình cách suy nghĩ trước khi thốt ra điều gì đó. Cách nhờ bản thân trước khi nhờ sự giúp đỡ của người khác. Bè thì nhiều mà bạn thì ít. Nó sẵn sàng nghe và chia sẽ cảm xúc với bất kì ai nhưng ngược lại, nó thu mình vào 1 góc nhỏ của tâm hồn.

Giờ nó cũng một mình chống lại cô đơn, thương nhớ. Nó nuôi 1 niềm tin rằng đây chỉ là tạm thời. Nó có niềm tin ở quảng đời phía trước, có người hiểu nó, cho nó 1 bờ vai khi nó cần, chịu hỏi xem nó ra sao khi nó buồn.

Không lâu đâu, nó cần thêm sức mạnh để vượt qua thời gian trước mắt, hơn 1 năm nữa thôi mà. Không lâu đâu.

Cuộc đời nó không nhiều may mắn, không sinh ra trong giàu có nhưng bù lại, nó có đầy ắp tình thương của ba má và anh chị em. Nó có đủ nghị lực sống và đủ tỉnh táo để thấy mình sống có ích. Hãy có niềm tin nhé.

Khi bực tức

Nó muốn nói thẳng với người làm nó bực, nói rằng họ thủ đoạn quá, mưu mô quá, và vì sao họ phải làm như vậy.

Mà nó lại không được phép nói vì họ có mưu mô hay thủ đoạn không là do nó thấy rồi nó nghĩ. Nó lấy quyền gì mà nói người ta chứ. Nó còn phải giữ mặt mũi cho người nó thương.

Ấm ức lắm, đau đầu lên 1 ít, tức muốn bật khóc mà nghẹn lại cổ họng. Nó đâu dễ khóc như vậy, nhất là vì loại người đó.

Bực mình hết sức blog ơi.

Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2014

khó dỗ giấc.......................

-----------------------------------------------------
-----------------------------------------------------
-----------------------------------------------------
-----------------------------------------------------
-----------------------------------------------------

Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2014

mình đã bận rộn như thế nào

Đã tính không viết, cơ mà lâu rồi chưa viết lại, thế thì viết để thấy mình đã bận rộn như thế nào:

1/ Lớp học t.anh online, mỗi tuần 5 tiếng coi như fail rồi. Chỉ còn biết ráng đu theo. Giờ chỉ chờ hết lớp test tool, thi coi cái bằng này khó lấy cỡ nào. Rồi lần mò vào SG, đi kiếm mấy cvien người nước ngoài, tán dóc. Cơ mà trình nghe của mình lên rồi, nhờ k.h ... nói khó nghe cả.
2/ Lớp học test tool QTP bắt đầu dc 3 ngày, ác cái là chiếm 2 ngày cuối tuần. 3 tiếng học, 2 tiếng đi về. Coi như xong cuối tuần. Cũng may, chỉ kéo dài hết tháng 9, mình trụ dc - pass nhé.
3/ Học đòi làm bông mướn, có thể gọi là buôn bán, vui đó cơ mà sao cực thế. Nhưng vụ này pass vì mình thích ^.^. Một chậu bông xong làm mình thấy phơi phới, k.h thích bông của mình, mình càng phơi phới hơn. Cũng biết giá mình bán quá rẻ bèo. Sau này mở cửa tiệm, bán mắc hơn tí, nhận dạy làm, bán luôn phụ kiện. Chắc phải để vốn, nuôi cái cửa tiệm phi lợi nhuận này :">
4/ Đợt  này release gớm quá, mà có phải đợt gì đâu, từ khi qua dự án mới, mình luôn trong trạng thái chạy và chạy. Đắm đuối lắm cơ. Thấy k.h tội nghiệp nên mình theo, không biết theo dc bao lâu.
5/ Đi thăm lại bạn bè xưa, nói cho hay, chỉ mới thăm dc mắm Thoa bầu thôi. Cả tháng tới toàn đi học, không đi đâu dc, chắc tự kỉ mất. Kéo dài chuyện làm bông, cho có cái mà làm vậy.
6/ Về quê được vài hôm, đi lên lại nhớ. Nhất là lúc này, SG cũng không có gì để luyến lưu mình, không có ai mong đợi mình. Nhớ cái bờ ao, có cây ổi già, trèo lên, kiếm mỏi mắt mới dc 1 trái dốt, đu đưa, ngồi ăn, dưới là ao, sợ rớt điện thoại nên liệng trên bờ. Nhớ má nhớ cha đã già, còn còng lưng làm lụng. Mình lên SG chỉ để kiếm tiền, khi lấy chồng, để lại 1 ít hậu thân cho cha má.
7/ Tình cảm năm nay cũng chán lắm, nhớ người mà người thì không dám nhớ mình. Tập tành tụ tập bạn bè đàn đúm cho quên được lúc nào hay lúc ấy. Mình ghét nhất bị lạnh nhạt, thờ ơ. Thôi thì người lơ, ta cũng lơ cho đỡ nghĩ nhiều. Đôi ba lần định tháo cái nhẫn ra, mà nghĩ lại, không muốn tháo. Chắc vì tham vàng =)).
8/ Sức khỏe thì be bét, lết hết phòng khám tới bệnh viện. Cách đây 1 năm thì dù nằm viện cũng chả sợ. Còn giờ, nghe tới chóng mặt là sợ xanh mặt. Ờ thì giờ cũng ko sợ nằm viện, chỉ sợ chóng mặt giữa đường thôi. Âu cũng do mình lì, suy nghĩ nhiều quá, tự hai chính mình. Giờ đã biết yêu thương mình rồi, thấy khó nghĩ quá thì bỏ đi, thấy nghĩ ko ra thì bỏ qua.
9/ Tiền nong cũng khá theo cách nghĩ của mình. Xài cũng xa hoa theo cách nghĩ của mình. Đỡ nghĩ, đỡ đau đầu.

Linh tinh đủ rồi, coi phim, làm bông và cbi đi học. Hôm qua học thật thích.

peli.